Thấm thoắt mấy mươi năm trôi qua.
Sở Hưu giờ đây tóc đã bạc trắng, lưng còng xuống, tay chống gậy, già nua đến mức đi lại cũng khó khăn.
Đám bộc nhân theo hầu hắn năm xưa, phần lớn đều đã già mà chết. Những kẻ chưa chết già thì được hắn ban thưởng tiền bạc, cho về quê an hưởng tuổi già.
Hắn lủi thủi một mình trông coi y quán.




